May mà cuộc đời không cho tôi xinh
|
Từ khi còn thơ bé tôi thường tự hỏi sao cuộc đời không cho tôi xinh và dễ thương hơn một chút, như thế tôi sẽ có nhiều bạn hơn, sẽ được 'thiên vị' hơn như mấy bạn nữ cùng trường. Sẽ có thể kiêu hãnh lựa chọn người mà mình muốn yêu, sẽ được những cái này và cả những cái kia, những cái mà 'người xấu' hay bị thiệt thòi, dù nếu xét về tài năng, họ chưa hẳn đã thua kém.
Sau này lớn lên và bước ra đời, không ai khen tôi xinh, họ chỉ nói tôi tốt, tôi duyên. Cũng có một vài gã trai đến với tôi, tôi không bao giờ lý giải được vì sao. Nhưng tôi đã bắt đầu lờ mờ hiểu ra được rằng sự xinh đẹp không phải là tất cả và cái vẻ đẹp bên ngoài không làm nên nhân cách con người.22 tuổi, tôi gặp và yêu một gã trai. Anh nói yêu tính cách, tài năng, tâm hồn và yêu tất cả những gì thuộc về tôi. Nhưng rồi một lần đi cùng nhau, anh nói: 'So với tất cả các cô gái đang theo đuổi anh thì em không xinh, nhưng anh biết anh yêu em vì điều gì!'. Tôi đã ngỡ ngàng, định nói một điều gì nhưng nó cứ chế ngự ở bờ môi và không thể cất lên được thành tiếng. Tôi không biết mình nên vui? Nên buồn? Nhưng tôi cảm ơn anh đã nói... quá thật. Sau này khi không thể cùng anh đi tiếp đoạn đường còn lại được nữa vì nhiều lý do khác nhau, tôi và anh đã chia tay. Nhưng tôi biết những gì tôi để lại trong kí ức anh vẫn mãi là hình ảnh con mèo lười xấu xí nhưng đầy nghị lực.Bây giờ thì tôi đã lớn, đã đi qua được 1/2 chặng đường của một đời người và lần đầu tiên tôi bật thốt: 'May mà cuộc đời không cho tôi xinh'. Bởi nếu tôi xinh, chắc chắn cuộc đời tôi đã rẽ sang một lối rẽ khác, tôi sẽ không bao giờ có thể gặp được những người bạn tốt như bây giờ - những người bạn mà tôi có thể khẳng định rằng họ đến với tôi , yêu thương tôi, trân trọng tôi vì chính con người tôi chứ chẳng phải vì tôi xinh đẹp. Nếu tôi xinh, người ta sẽ không nhận ra được cái duyên ngầm của tôi, họ sẽ không nhìn thấy được cái miệng rộng quá khổ và nụ cười bất tận của tôi. Nụ cười mà ai cũng nói: 'Duyên ơi là duyên, rộng ơi là rộng'. Nếu tôi xinh, tôi sẽ dễ dàng có cơ hội trở thành người nổi tiếng nhờ vào những tài vặt của mình. Nhưng lúc đó tôi sẽ không có một cuộc sống yên ổn như bây giờ, tôi sẽ bị người khác soi mói, tôi sẽ phải thận trọng hơn trong từng lời nói. Tôi sẽ không được viết, được làm tất cả những gì mình muốn như bây giờ.Sếp không khen tôi xinh, nhưng tôi biết trong cái nhìn của sếp tôi luôn là một cô gái duyên dáng với một nụ cười luôn nở trên môi.Bạn bè không khen tôi xinh, nhưng tôi biết trong ánh mắt họ tôi vẫn là một người bạn đẹp bởi sự bao dung, bởi lòng vị tha, bởi nghị lực sống kiên cường và sự chân tình toát ra trong tâm hồn tôi. Những người lạ từng đi qua cuộc đời tôi một lần dẫu họ không nói tôi xinh nhưng nụ cười họ dành cho tôi khi tạm biệt là một món quà vô cùng quí giá và tôi bỗng thấy mình thật duyên dáng biết bao nhiêu trong mỗi email nhận được từ bạn bè họ đều dặn: 'Nhớ giữ mãi nụ cười trên môi nhé. Mình rất yêu nụ cười của bạn!' Tôi đã biết yêu bản thân mình bởi tôi hiểu rằng chỉ khi nào bạn yêu chính bản thân bạn thì bạn mới có thể yêu người khác được . Bởi trời không cho tôi xinh nên khi anh đến với tôi không phải ghen nhiều vì anh đâu có nhiều 'đối thủ'. Lúc đó nếu anh có nói với tôi rằng: 'Em đẹp lắm!' thì tôi cũng hiểu rằng dù tôi có xấu với ai, nhưng trong mắt anh tôi vẫn sẽ là người con gái đẹp nhất. Đôi khi trong cuộc đời, có thể bạn từng gặp những suy nghĩ giống như tôi của những năm về trước, rằng tại sao mình không được xinh như cô này, cô kia, rằng tại sao ông trời không cho mình thêm chút sắc. Nhưng bạn ạ, vẻ đẹp của bạn luôn nằm trong con mắt của người đối diện, có thể bản thân bạn sẽ không bao giờ thấy mình xinh đẹp, nhưng biết đâu với ai đó và với một kiếp người, bạn vẫn là một đóa hoa rực rỡ giữa nhân gian. Biết đâu đấy !
|
Nguyễn Thị Thu Diễm @ 19:44 21/07/2010
Số lượt xem: 1567
- Mục tiêu của giao tiếp - Các yếu tố cấu thành (17/07/10)
- Kỹ năng giao tiếp qua điện thoại (17/07/10)
- Kỹ năng giao tiếp trong công sở (17/07/10)
- Để giao tiếp - Ứng xử thành công (17/07/10)
- Bài nói chuyện của bà Tôn Nữ Thị Ninh - Văn minh giao tiếp thời hội nhập (13/06/10)
Tôi đã nghĩ rất nhiều về những điều như thế, thấy cuộc đời đôi lúc thật chẳng công bằng chút nào. Mà gia đình tôi cũng đâu đến nỗi xấu lắm đâu. Thời con gái, mẹ là hoa khôi của cả phố. Cả cho đến bây giờ mẹ vẫn đẹp, rất đẹp. Nhưng cái đẹp của mẹ hình như cậu em trai hưởng hết từ khi 2 đứa còn nằm chung trong bụng mẹ. Tôi ra đời rồi lớn lên với cái biệt danh 'xi đèn đèn'. Khi còn nhỏ đôi lúc tôi thoáng buồn vì điều đó, nhưng lạ thay, tôi chẳng bao giờ khóc. Có lẽ lúc đó tôi đã hiểu được rằng nước mắt cũng chẳng thể nào làm cho tôi xinh hơn.

Biết đâu đấy !
Hi hi TD ! Khóc vì thấy NGƯỜI TA XINH đấy mà !
Còn mình : cuộc đời không cho tôi xinh !
Chào quý vị. Cám ơn đã ghé thăm thật đông vui.
2 khách và 5 thành viên
Chào 4 khách đều có Họ bắt đầu bằng chữ Đ :
Đỗ Thanh Dương - Đinh Bá Quang - Đinh Hữu Trường - Đặng Thị Kim Dung
Rất tuyệt phải không ah ! Chúc họ Đ thành công trong cuộc sống
