tiện ích online

TIỆN ÍCH ONLINE

Tin tức cập nhật

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • thống kê truy cập

    free counters

    HỌP MẶT VIOLET OPEN HÈ 2017

    Gốc > Văn và thơ > Văn thơ Việt Nam >

    Những bài thơ về Mẹ chào mừng ngày 20/10! (Sưu tầm)

    Trần Quốc Bảo
    Mẹ Biết Không Con Rất Sợ Mùa Xuân

    Mẹ biết không con rất sợ mùa xuân 
    Khoác tấm áo thời gian lên tuổi trẻ 
    Mai nở vàng bao lần con trách khẽ 
    Cánh én nào về lặng lẽ héo lòng con 

    Mùa xuân đẹp làm khuyết mãnh trăng non 
    Con lại sợ chẳng tròn câu hiếu thảo 
    Khi sức khoẻ mẹ mùa xuân đã cướp ráo 
    Bỏ lại là... phiền muộn với nỗi đau 

    Mùa xuân vô tình, hời hợt biết bao 
    Trút lên vai những nhọc nhằn mẹ gánh 
    Chợ đời xa nên thân cò mõi cánh 
    Chỉ mong sao con lành mạnh hơn người 

    Nhưng mẹ ơi, con chẳng thể vui cười 
    Khi mùa xuân lại về trên tóc mẹ 
    Dẫu thế gian cho rằng xuân tươi trẻ 
    Còn với con xuân bạc trắng như vôi 

    Mẹ biết không con sợ phận mồ côi 
    Phía chân đồi rồi hoàng hôn sẽ lặn 
    Mùa xuân nhẩn tâm đem mẹ làm quà tặng 
    Cho cát bụi mây trời, cho hoang vắng thời gian 

    Con sợ lắm, sợ mùa xuân sẽ mang 
    Nhiều muộn màng con chưa lần đền đáp 
    Chữ "hiếu ân" nặng tình sâu lắng nghĩa 
    Tới bao giờ mới trả hết hở xuân? 

    DUY GIANG
    ----------------------------
    MẸ BỆNH... CÒN VUI

    Theo dòng chảy thời gian 
    mẹ đi tìm khát vọng 
    vượt qua ngàn cay đắng 
    bằng phai nhạt tuổi xanh , 

    Như con tàu mùa xuân 
    kéo theo nhiều toa nhỏ 
    vượt qua ngàn bão tố 
    mộng riêng bỏ đằng sau . 

    Trán mẹ vết nhăn sâu 
    tóc vương màu sương gió 
    cuộc đời khi bớt khổ 
    tuổi xuân gửi xa rồi . 

    mẹ đang dấu chúng tôi 
    bước chân đời đã mỏi 
    bệnh tới ai tránh khỏi 
    như đèn báo ...nghỉ ngơi. 

    mẹ vẫn dấu chúng tôi 
    cả những ngày vào viện 
    nỗi đau mẹ dấu giếm 
    để con bớt chơi vơi ... 

    mẹ nói mẹ thấy vui 
    trong cánh tay VIỆN ĐÓN 
    mẹ thấy rộn lẽ sống 
    trong phòng sinh nảy chồi. 

    quanh mẹ những xa xôi 
    tiếng chào đời gần gụi 
    mẹ vui khi nhìn lại 
    quả mẹ ươm ngọt rồi... 

    ước mơ tự bao đời 
    mong mầm gieo mãi thắm 
    con nhìn mẹ im lặng 
    góc bệnh viện lệ rơi... 

    Hồng Sang

    ----------------------------
    Mẹ Tôi

    Nhớ lúc xưa còn nơi quê cũ. 
    Chiều cuối tuần Mẹ ra cổng chờ con. 
    Đôi chân già lê đôi guốc đã mòn. 
    Tay che mắt nheo nheo mà chờ đợi... 

    Rồi gặp Mẹ xe con mau thắng vội. 
    Cười ôn hòa miệng khẻ gọi "Dì Tư" 
    "Có khoẽ không đứng đó mà cười?" 
    Bà mũm mĩm tươi cười rằng " rất khoẽ "... 

    Và hỏi lại " Con mua gì nhiều thế?" 
    "Nặng lắm không , để Mẹ giúp cho con" 
    Hai Mẹ con cưới nói rất là giòn. 
    Giây phút ấy giờ đây còn đâu nữa... 

    Mẹ đi rồi...đi xa con mãi mãi. 
    Để hồn con mòn mỏi lúc chiều buông. 
    Mỗi khi con nhớ đến Mẹ hiền. 
    Chỉ còn cách tìm nhau qua giấc mộng...


    Nguyễn Trung Kiên
    ----------------------------
    Mẹ

    Cả cuộc đời mẹ vất vả vì con
    Từ thuở ấu thơ cho đến giờ khôn lớn
    Khi bước chân con không còn chập chững
    Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn.

    Chẳng có gì so được tình thương 
    Của mẹ dành cho con như đất dành cho cây sự sống
    Dẫu biển kia có sâu có rộng
    Sánh chi bằng ở mẹ tấm lòng tiên.

    Dòng sữa ngọt ngào theo tháng năm con lớn lên
    Mẹ chăm chút cho con từng miếng ăn giấc ngủ
    Những lúc ngu ngơ con đâu có hiểu
    Mẹ đã vì con mà thành túng thiếu
    Chiếc áo vai sờn đạm bạc bữa cơm rau.

    Con chưa bao giờ thức trọn một đêm thâu
    Những sáng mùa đông con chưa một lần dậy sớm
    Để nhìn thấy ngoài trời từng cơn gió lớn 
    Quẩy quang gánh hàng nặng lầm lũi mẹ đi.

    Mỗi lần con lên tỉnh dự thi
    Là đêm đó mẹ ở nhà thao thức
    Dẫu trong cuộc sống nhiều lúc con làm mẹ buồn lòng đôi chút
    Con biết rằng mẹ vẫn thương con

    Có tình thương nào có thể so sánh hơn
    Và suốt đời như tình thương của mẹ
    Nên dẫu trên đời này còn bao lời hay hơn thế
    Con cũng chỉ một lời thầm gọi: Mẹ ơi!

    Nguyên Đỗ
    ----------------------------
    Màu Xanh Quê Mẹ

    Anh vẫn nhớ những màu xanh quê Mẹ 
    Màu lúa xanh, màu mạ, cỏ non xanh 
    Màu lá cây xanh đẫm kín cây cành 
    Màu lá trúc, lá tre xanh lối xóm 



    Anh vẫn nhớ... từ thời tóc để chỏm 
    Những màu xanh, xanh biếc với xanh lơ 
    Xanh um um, xanh nhờn nhợt, lu mờ 
    Xanh ngan ngát, xanh màu xanh lá chuối 



    Anh vẫn nhớ... những màu xanh cam, bưởi 
    Xanh thanh yên, xanh chanh sẻ, măng cầu 
    Những màu xanh mươn mướt tựa trầu cau 
    Những màu xanh của muôn ngàn hy vọng 



    Anh vẫn nhớ... những màu xanh nhựa sống 
    Mọc trên cây, trên thửa ruộng đầu mùa 
    Trên dòng sông, trên biển cả, sóng đua 
    Thương biết mấy màu xanh nơi đất Tổ

    James Carlos
    ----------------------------
    MẸ

    Tặng những người mẹ tuyệt vời nhất thế gian 

    Mẹ là giấc mộng đời con 
    Tuyệt vời từ mẫu nét son đậm màu 
    Mẹ là thước ngọc gởi trao 
    Lời hay ý đẹp khắc vào tim yêu 

    Mẹ là mơ ước thật nhiều 
    Tương lai rạng rỡ như điều mẹ mơ 
    Mẹ là tha thướt vần thơ 
    Mượt mà dáng vẻ ban sơ mẹ hiền 

    Mẹ là nỗi nhớ triền miên 
    Khi xa rời mẹ lòng liền xót xa 
    Mẹ là tiếng hát lời ca 
    Ru con giấc ngủ trăng ngà bên song 

    Mẹ là nắng ấm mùa đông 
    Soi xuyên băng giá ấm tình đậm sâu 
    Mẹ là những giọt mưa ngâu 
    Gội đi sạch sẽ âu sầu của con 

    Mẹ là năm tháng hao mòn 
    Tóc đen đã bạc gót son đã trầy 
    Mẹ là mơ ước đắp xây 
    Dìu con trẻ bước đường đầy chông chênh 

    Mẹ là giấc ngủ kề bên 
    Tiếng đưa kẽo kẹt vượt trên tháng ngày 
    Mẹ là tình nghĩa không phai 
    Núi cao biển rộng không tày mẹ yêu 

    Mẹ là tấm áo dệt thêu 
    Cho con đấp ấm quạnh hiu khi buồn 
    Mẹ là suối ngọc trào tuôn 
    Xuôi về con nhỏ nghìn muôn năm rồi 

    Mẹ là năm tháng nổi trôi 
    Cho con cặp bến lên ngôi huy hoàng 
    Mẹ là tất cả cao sang 
    Mẹ là tiếng nói con mang suốt đời

    ----------------------------

    Thơ vui về phái yếu
    Xuân Quỳnh

    Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớn
    Vượt khỏi ô cửa cỏn con, văn phòng hẹp hàng ngày
    Các anh nghĩ ra tàu ngầm, tên lửa, máy bay
    Tới thăm dò những hành tinh mới lạ
    Tài sản của các anh là những tinh cầu, là vũ trụ
    Các anh biết mỏ dầu, mỏ bạc ở nơi đâu
    Chính phục đại dương bằng các con tàu
    Đi tới tương lai trên con đường ngắn nhất
    Mỗi các anh là một nhà chính khách
    Các anh quan tâm đến chuyện mất còn của các quốc gia.
    Biết bao điều quan trọng được đề ra
    Những hiệp ước xoay vần thế giới

    Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi
    Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
    Cuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đây
    Gạo, bánh, củi dầu chia thế nào cho đủ
    Đầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búa
    Những quả cà, mớ tép, rau dưa
    Đối với Nít và Kăng, những siêu nhân nay và xưa
    Xin thú thực: chúng tôi thờ ơ hạng nhất

    Chúng tôi còn phải xếp hàng mua thịt
    Sắm cho con đôi dép tới trường
    Chúng tôi quan tâm đến xà phòng, đến thuốc đánh răng
    Lo đan áo cho chồng con khỏi rét...

    Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên trái đất.
    Quen với công việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
    Chúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa, máy bay
    Càng không có hạt nhân nguyên tử
    Chúng tôi chỉ có chậu có nồi có lửa
    Có tình yêu và có lời ru
    Những con cò con vạc từ xưa
    Vẫn lặn lội bờ sông bắt tép
    Cuộc sống vẫn ngàn đời nối tiếp
    Như trăng lên, như hoa nở mỗi ngày...

    Nếu ví dù không có chúng tôi đây
    Liệu cuộc sống có còn là cuộc sống
    Ai sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúc
    Mở lòng đón các anh sau thất bại nhọc nhằn
    Thử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ông
    Các anh sẽ không còn biết yêu biết ghét
    Các anh không đánh nhau nhưng cũng chẳng làm nên gì hết
    Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn
    Ai sẽ là người sinh ra những đứa con
    Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát.

    Buổi sớm mai ướm bước chân mình lên vết chân trên cát
    Bà mẹ đã cho ra đời những Phù Đổng Thiên Vương
    Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng
    Là bác học...hay là ai đi nữa
    Vẫn là con của một người phụ nữ
    Một người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tên

    Anh thân yêu, người vĩ đại của em
    Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
    Một chút mặn giữa đại dương vời vợi
    Loài rong rêu chưa ai biết bao giờ
    Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
    Là hạt bụi vô tình trên áo
    Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo
    Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn.

    Vài đoạn thơ vui nhân dịp ngày xuân
    Đùa một chút xin các anh đừng giận
    Thú thực là chúng tôi cũng không sống được
    Nếu không có các anh, thế giới chỉ đàn bà.

     

    Nhắn tin cho tác giả
    Đỗ Thanh Dương @ 10:52 15/10/2012
    Số lượt xem: 713
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    HỖ TRỢ QUẢN TRỊ WEBSITE

    Thay tên website / Chọn thư mục / Mở ra
    Giao diện Module Thư mục Thành viên Tài nguyên Xóa Code
    http://